Lần đầu tiên kể từ sau Thế chiến thứ Nhất, MU sẽ không chơi trên 40 trận trong một mùa giải. Con số này là “bare minimum” – số tối thiểu mà một đội bóng trung bình tại Premier League sẽ thi đấu, bao gồm 38 trận đấu trong khuôn khổ Ngoại hạng, 1 trận đấu cúp Liên đoàn và 1 trận đấu cúp FA.
Con số ấy không chỉ là một cái “ít nhất” nữa của United – nó còn là phản chiếu những màn trình diễn trung bình và cuộc khủng hoảng bên trong chính họ.
Trước hết, cơn bão đầu tiên của Quỷ đỏ – sóng gió trên băng huấn luyện. Ruben Amorim, người bị sa thải hơn một tuần trước, là HLV chính thức thứ 7 hậu kỷ nguyên Sir Alex. Những người tiền bối trước ông đều không trụ được quá 3 năm – một con số thấp đáng báo động cho một tập thể giàu truyền thống. Sự xáo trộn liên tục ấy là “thành quả” giữa thượng tầng nhà Glazers nóng tính và những kỳ vọng cao quá mức dành cho các chiến lược gia, phá hủy đi toàn bộ công sức và chiến lược dài hạn mà những nhà cầm quân ấy đã dự định.
Một trong những hậu quả khôn lường nhất của sự xáo trộn này là hệ thống chiến thuật của United. Từ phòng ngự phản công dưới thời Mourinho, tấn công tốc độ của Solskjaer, cho đến pressing tầm cao của Rangnick hay 3-4-3 của Amorim, Quỷ đỏ chưa bao giờ trung thành với một triết lý bóng đá nào cả. Vì lẽ đó, chiến lược nhân sự của họ bị xoay như một khối rubik: làm sao Amorim có thể đá sơ đồ với 2 tiền vệ giữa với một Bruno Fernandes chuyên tấn công? Làm sao Ralf Rangnick có thể tập trung pressing với những Juan Mata hay Edinson Cavani, những người đã sang sườn dốc bên kia của sự nghiệp?

Đúng như một khối rubik dang dở, Manchester United vẫn đang tìm kiếm người phù hợp để giải mã bí ẩn và đưa mọi thứ về trạng thái chiến thắng vốn có. Tiếc thay, họ không đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Theo đuổi thành công tức thời khiến Quỷ đỏ liên tục thay đổi “người xoay rubik” và làm lại từ những gì còn sót của người tiền nhiệm.
Khủng hoảng của Manchester United còn kéo dài tới ban lãnh đạo của họ. Việc INEOS và Ngài Jim Ratcliffe xuất hiện với những lời hứa như Project 150 tưởng như sẽ đem đến tương lai mới cho Quỷ đỏ. Trái lại, giờ đây, tương lai thống trị nước Anh vào năm 2028 trở nên xa vời hơn bao giờ hết. Carl Anka của The Athletic nhận định rằng, INEOS đã đi từ những người có khả năng vực dậy vị thế của United đến những người bị các ultras ghét bỏ nhất. Mới đây, hội Ultras 1958 đã tuyên bố rằng họ sẽ tổ chức biểu tình trước trận đấu với Fulham để bày tỏ sự bất bình với Ngài Jim Ratcliffe, làm rõ hơn quan điểm của các CĐV Quỷ đỏ với những nhà đầu tư mới này.
Trên sân bóng, khủng hoảng ấy tiếp diễn. Trận thua trước Brighton đánh dấu chuỗi sụp đổ liên tục của nửa đỏ thành Manchester. Mùa giải 2023/24, chức vô địch FA Cup cuối mùa tạm che đi nỗi tủi nhục của việc về đích thứ 8 tại giải Ngoại hạng Anh. Mùa giải sau đó, họ xếp thứ 15 và thua trận chung kết Europa League trước Spurs. Mùa giải này, mặc dù vị trí trên BXH tạm thời tích cực, họ đang là một đội bóng vô định với ba không: không lãnh đạo, không chiến thuật và không định hướng cho tương lai.

Sau khi Ruben Amorim bị sa thải, BLĐ United đã bổ nhiệm Michael Carrick làm HLV tạm quyền cho tới hết mùa giải. Tưởng như điều này sẽ đem lại sự an tâm phần nào trong cuộc đua đường dài đến tấm vé cho đấu trường châu lục, thì sâu bên trong, nó lại mở ra những câu hỏi khó tiếp theo.
Liệu việc đặt nặng áp lực top 4 lên vai một chiến lược gia ít kinh nghiệm như Carrick có phải là một lựa chọn sáng suốt? Liệu thượng tầng của CLB có thể tìm được người phù hợp không, trong bối cảnh thị trường HLV châu Âu đang thu hẹp lại hơn bao giờ hết? Trên hết, liệu những trụ cột của họ như Bruno Fernandes có còn đủ kiên nhẫn cho một đội bóng chưa thể định hướng được tương lai, hay họ sẽ tìm đến những bến đỗ mới?
Nỗi khiếp sợ châu Âu năm nào giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn, một cơn bão của những chiến lược gia, của thượng tầng và trên hết, của tương lai chính CLB..
Cơn bão ấy sẽ còn kéo dài đến bao giờ?
Xem Xoilac TV 86 để cập nhật những trận đấu hay mỗi ngày.
Bình Luận